Sau khi tàn hồn của Vô Danh Kiếm Tôn tan biến vào hư không, không gian trong cổ động trở nên tịch mịch lạ thường. Lục Vân đứng lặng hồi lâu trước bộ hài cốt của vị tiền bối, tâm trí vẫn còn chấn động bởi những tinh túy của bộ kiếm pháp "Phần Thiên Trảm Không" vừa lĩnh hội. Tuy nhiên, hơi ấm kỳ lạ tỏa ra từ phía sau đài đá đã kéo cậu trở lại thực tại.
Nhớ lời dặn cuối cùng của Kiếm Tôn, Lục Vân bước vòng qua đài tọa hóa. Ngay phía sau đó là một khe nứt hẹp, sâu hun hút dẫn xuống lòng đất. Từ khe nứt này, một luồng hào quang rực rỡ xen lẫn hơi nóng hừng hực bốc lên, khiến Tiểu Hỏa trên vai cậu không ngừng kêu lên những tiếng hưng phấn.
Mạch Linh Thạch Cực Phẩm
Lục Vân lách mình qua khe đá, đi sâu xuống thêm chừng trăm trượng. Càng xuống sâu, không gian càng mở rộng ra thành một hang động ngầm khổng lồ. Và rồi, hơi thở của cậu gần như ngưng trệ trước cảnh tượng trước mắt.
Dưới ánh sáng mờ ảo của hang động, toàn bộ vách đá xung quanh đều được đính dày đặc những viên tinh thể trong suốt, tỏa ra linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù. Đó là Linh Thạch Cực Phẩm – loại tài nguyên mà ngay cả những trưởng lão ở Thiên Kiếm Tông cũng hiếm khi được chạm tay vào. Những viên linh thạch này không mang tạp chất, tinh khiết đến mức chỉ cần đứng gần, các lỗ chân lông của Lục Vân cũng tự động giãn nở để hấp thụ linh lực, khiến Trúc Cơ đài trong người cậu xoay chuyển không ngừng.
"Thật là một mạch khoáng khổng lồ!" Lục Vân thốt lên. "Có chỗ linh thạch này, tài nguyên tu luyện của ta trong mười năm tới chắc chắn không cần lo lắng."
Nhưng linh thạch dù quý, cũng không phải là thứ khiến Lục Vân thực sự khao khát lúc này. Ánh mắt cậu dời về phía trung tâm của hang ngầm, nơi một dòng suối dung nham nhỏ chảy qua, bao quanh một khối đá đen xì nhưng lại phát ra những tia chớp đỏ rực.
Huyền Thiết Tâm và Dung Nham Tinh Thạch
Nằm ngay giữa dòng dung nham nóng chảy là hai vật liệu mà bất kỳ bậc thầy luyện khí nào cũng phải phát điên nếu nhìn thấy.
Thứ nhất là một khối kim loại màu đen sẫm, bề mặt nhẵn nhụi nhưng nặng nề vô cùng, đó chính là Huyền Thiết Tâm. Loại khoáng thạch này chỉ sinh ra ở lõi của những dãy núi lửa vạn năm, có khả năng dẫn truyền linh lực tuyệt vời và độ bền gần như bất hoại. Đây chính là "xương sống" hoàn hảo nhất cho một thanh kiếm.
Thứ hai, nằm ngay cạnh khối Huyền Thiết là những viên tinh thể màu đỏ sẫm, rực rỡ như những hạt lựu khổng lồ đang bốc cháy — Dung Nham Tinh Thạch. Loại tinh thạch này chứa đựng hỏa độc tinh thuần nhất của đại địa, cực kỳ tương thích với linh lực dung nham của Lục Vân. Nếu dùng nó để khảm vào kiếm, mỗi nhát chém ra sẽ mang theo sức nóng thiêu rụi vạn vật, biến thanh kiếm thành một núi lửa thu nhỏ.
"Huyền Thiết làm cốt, Tinh Thạch làm hồn... Đây chính là những mảnh ghép mà ta hằng tìm kiếm!"
Lục Vân hưng phấn, cậu không quản ngại sức nóng khủng khiếp, vận hành linh lực bao phủ lòng bàn tay rồi lao vào thu hoạch. Cậu dùng kiếm ý mới lĩnh hội được để cắt đứt các mạch đá một cách chuẩn xác nhất.
Thu Hoạch "Khủng"
Lục Vân mở nhẫn trữ vật do sư tôn Tuyết Nhược Vũ ban tặng. Đây là loại nhẫn có không gian cực lớn, nhưng hôm nay nó sắp bị lấp đầy bởi những kho tàng vô giá.
Cậu bắt đầu bằng việc khai thác khối Huyền Thiết Tâm. Mỗi khi chạm vào, sức nặng của nó khiến cánh tay Trúc Cơ của Lục Vân cũng phải khẽ run lên. Cậu cẩn thận đưa nó vào sâu trong nhẫn, đặt ở vị trí trung tâm. Tiếp theo là những viên Dung Nham Tinh Thạch, mỗi viên đều được cậu bọc trong một lớp linh lực để tránh làm hư hại nhẫn trữ vật do nhiệt độ quá cao.
Sau đó, Lục Vân hướng về phía vách hang đầy Linh Thạch Cực Phẩm. Cậu không tham lam lấy hết toàn bộ mạch khoáng để tránh làm sụp đổ hang động, nhưng cũng thu hoạch một lượng lớn đủ để lấp đầy hai phần ba không gian còn lại của nhẫn. Từng khối linh thạch tinh khiết rơi vào nhẫn, phát ra những tiếng "leng keng" êm tai.
"Sư tôn chắc chắn sẽ kinh ngạc khi thấy ta mang về chỗ tài vật này." Lục Vân mỉm cười, cảm giác mãn nguyện lấp đầy lồng ngực. Cậu biết rằng với chỗ nguyên liệu này, thanh thần kiếm tương lai của cậu sẽ không chỉ là một món vũ khí, mà sẽ là một món pháp bảo trấn tông thực thụ.
Sự Cảnh Giác Cuối Cùng
Sau khi thu dọn xong xuôi, hang động vốn rực rỡ ánh sáng bỗng trở nên tối đi đôi chút. Linh khí xung quanh cũng loãng dần do mạch chính đã bị Lục Vân mang đi. Cậu lau mồ hôi trên trán, hít một hơi thật sâu để ổn định lại trạng thái.
Dù đã có được kho báu, nhưng bản năng của một vị Giám sát tối cao mách bảo cậu rằng nơi này không đơn giản chỉ là một hang động bỏ hoang. Sự tồn tại của những vật liệu quý hiếm này chắc chắn sẽ thu hút những sinh vật mạnh mẽ ở vùng núi này đến trú ngụ hoặc canh giữ.
"Tiểu Hỏa, chuẩn bị đi thôi. Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi có biến số xuất hiện."
Lục Vân siết chặt thanh kiếm gỗ sồi (lúc này chỉ còn là một công cụ hỗ trợ), ánh mắt cậu hướng về phía lối ra. Cậu không hề biết rằng, hơi thở của cậu khi thu hoạch linh thạch đã vô tình đánh thức một sự tồn tại cổ xưa đang ngủ say ở phía bên kia vách đá của hang động. Một trận chiến thử thách tu vi Trúc Cơ thực thụ đang chờ đón cậu ngay khi bước ra khỏi kho báu này.
Cầm chắc nhẫn trữ vật trong tay, Lục Vân cảm thấy mình đang nắm giữ tương lai của chính mình. Cậu bước đi những bước vững chãi trên nền đá nóng, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thứ gì cản đường mình trở về Thiên Kiếm Tông.
