Ficool

Chapter 45 - Chương 45: Thu Phục Linh Thú

Sau khi băng bó xong vết thương cho sinh vật nhỏ bé, Lục Vân đứng dậy. Cậu nhìn con linh thú một lần cuối, thấy hơi thở của nó đã ổn định, ma khí cũng bị linh hỏa của cậu thiêu rụi hoàn toàn. Đối với cậu, đây chỉ là một việc tiện tay cứu giúp trên con đường lịch luyện, giống như cách cậu từng muốn ai đó cứu giúp mình trong những ngày đầu gia nhập tông môn.

"Vết thương đã ổn rồi. Ngươi hãy trốn kỹ ở đây, đừng để đám thợ săn tà môn tìm thấy nữa."

Lục Vân khẽ xoa đầu nó, rồi xoay người dứt khoát bước ra khỏi hang động. Tà áo trắng của cậu biến mất sau màn sương mù dày đặc của dãy núi. Lục Vân tiếp tục hành trình của mình, tâm trí cậu lại quay về với việc cảm ngộ kiếm ý giữa thiên nhiên hùng vĩ.

Tuy nhiên, Lục Vân sớm nhận ra có điều gì đó không ổn.

Dù đã đi được hơn mười dặm, băng qua những vách đá dựng đứng và những dòng suối xiết, nhưng Kiếm Tâm của cậu luôn báo hiệu một luồng khí tức rất nhỏ, rất quen thuộc đang bám theo phía sau. Luồng khí tức ấy vô cùng linh động, nó nép mình dưới những tán lá, ẩn hiện sau những gốc cây già, giữ một khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện bởi một tu sĩ thông thường.

Lục Vân giả vờ như không biết, cậu dừng lại bên một bờ suối để lấy nước. Qua hình ảnh phản chiếu trên mặt nước trong vắt, cậu thấy một chỏm lông trắng muốt như tuyết đang lấp ló sau bụi cỏ cách đó không xa. Đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa nhỏ đang nhìn chằm chằm vào lưng cậu với vẻ khao khát và đầy hy vọng.

"Ra đây đi." Lục Vân lên tiếng, giọng nói mang theo chút ý cười nhàn nhạt. "Ngươi đã theo ta suốt mười dặm đường rồi, bộ không thấy mệt sao?"

Nghe thấy tiếng gọi, bụi cỏ rung rinh một chút. Con linh thú nhỏ nhắn ấy từ từ bước ra, chiếc chân sau bị thương vẫn còn quấn băng vải trắng, nó đi hơi khập khiễng nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Nó không bỏ chạy, mà ngược lại, nó thu nhỏ thân hình, khẽ rên rỉ một tiếng rồi chạy lại gần, dùng cái đầu nhỏ đầy lông mượt dụi dụi vào đôi ủng của Lục Vân.

Nó muốn theo cậu. Nó cảm nhận được trên người thiếu niên này không chỉ có hơi ấm của hỏa diễm tinh thuần, mà còn có một mùi hương thanh khiết của hoa tuyết – hơi ấm của đỉnh Tuyết Liên và sự bao dung của Tuyết Nhược Vũ đã thấm sâu vào khí chất của Lục Vân. Với một linh thú có linh tính cực cao, đây chính là "Minh chủ" mà nó đã chờ đợi từ lâu.

Lục Vân ngồi xuống, nhấc con linh thú lên ngang tầm mắt. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt lửa của nó, thấy trong đó là sự thuần khiết tuyệt đối, không có chút tạp niệm hay sự hung dữ của yêu thú thông thường.

"Ngươi thật sự muốn đi theo ta? Con đường của ta không hề êm đềm, sẽ có rất nhiều kẻ thù và máu chảy đấy."

Con linh thú nhỏ gật gật cái đầu, cái đuôi trắng xù xì ngoáy liên tục, nó liếm nhẹ vào lòng bàn tay Lục Vân như một lời thề ước định hồn.

Lục Vân khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt vốn đã quen với sự lạnh lùng. Cậu nhận ra đây không phải là linh thú bình thường. Qua sự cảm nhận của thần thức, cậu kinh ngạc phát hiện ra huyết mạch của nó vô cùng cổ xưa.

"Lông trắng như tuyết, mắt rực như hỏa... Lại có thể điều động cả linh khí trời đất từ lúc nhỏ. Lẽ nào ngươi chính là Cửu Thiên Tuyết Linh Hồ trong truyền thuyết?"

Cửu Thiên Tuyết Linh Hồ là loài linh thú cực kỳ quý hiếm, mang trong mình hai thuộc tính đối lập: Băng và Hỏa. Khi trưởng thành, nó có thể phun ra linh hỏa thiêu cháy vạn vật hoặc đóng băng cả không gian. Sự xuất hiện của nó thường gắn liền với những bậc đại năng thống trị một phương.

"Được rồi, đã có duyên như thế, ta thu nhận ngươi. Từ nay về sau, ngươi chính là đồng đội của ta." Lục Vân đặt nó ngồi lên vai mình, nơi lớp lông trắng của nó hòa quyện hoàn hảo với bộ trường bào trắng của cậu.

"Ngươi có đôi mắt lửa đẹp lắm, ta sẽ gọi ngươi là Tiểu Hỏa. Được không?"

Con linh thú – giờ đã là Tiểu Hỏa – thích thú kêu lên một tiếng "Auuu" giòn giã. Nó dùng cái đuôi quấn lấy cổ Lục Vân như một chiếc khăn quàng ấm áp.

Kể từ giây phút đó, trên con đường lịch luyện đơn độc của vị kiếm tu trẻ tuổi, đã có thêm một bóng dáng nhỏ bé sát cánh. Sự kết hợp giữa Kiếm Tâm của Lục Vân và Linh tính của Tiểu Hỏa sẽ là nỗi khiếp sợ cho bất cứ kẻ nào dám ngáng đường họ trong những chương hồi đầy sóng gió sắp tới.

More Chapters