Ficool

Chapter 1 - Chapter 1: The Death

"ĐỒ NHÓC CON, DẬY NGAY! MÀY CÓ BIẾT BÂY GIỜ LÀ MẤY GIỜ KHÔNG? ĐI RỬA MẶT VÀ ĐẾN TRƯỜNG! CỨ TIẾP TỤC THÌ SẼ KHÔNG AI CƯỚI MÀY ĐÂU!"

Tiếng hét khàn khàn, nhuốm màu tuổi già, vang vọng khắp nhà.

Nhưng cậu bé bị mắng... đã thức dậy từ lâu rồi.

Long (tên anh ấy là Long) ngồi bất động trên giường, lưng áp vào bức tường lạnh lẽo. Trong tay anh, chiếc điện thoại phát đi phát lại đoạn ghi âm giọng nói quen thuộc của ông nội. Mỗi lần giọng nói ấy vang vọng khắp phòng, tim anh lại đập thình thịch như có ai đó đang bóp chặt lấy nó.

Và dù cố gắng đến mấy, nước mắt vẫn lặng lẽ lăn dài trên má anh.

"Ông ơi... Ông ơi... nấc..."

Giọng anh nghẹn ngào, bị nuốt chửng bởi những tiếng nức nở mà anh đã kìm nén quá lâu. Ông nội anh đã mất được một năm rồi, nhưng nỗi đau vẫn còn sống động như thể nó mới xảy ra ngày hôm qua, một vết thương không bao giờ lành, lại rỉ máu mỗi khi bị chạm vào.

Trương Long mười lăm tuổi, gầy gò, dáng người nhỏ nhắn, tóc tai bù xù và khuôn mặt xanh xao, thiếu đi sức sống của một người ở độ tuổi đó. Ông nội là người thân duy nhất của cậu.

Từ khi sinh ra, Long chưa từng một lần nhìn thấy cha mẹ mình. Cậu biết họ vẫn còn sống nhưng mẹ cậu không muốn gặp cậu, và ông nội cậu cũng chưa bao giờ cho phép cậu gặp cha. Tại sao?, Long không biết. Và cậu chưa bao giờ dám hỏi.

Từ thuở nhỏ đến giờ, luôn chỉ có hai người họ. Ông nội đã nuôi dưỡng cậu bằng tình yêu thương vô bờ bến, không chỉ đáp ứng nhu cầu vật chất mà còn vun đắp cả trái tim cậu.

Cuộc sống yên bình ấy đã kết thúc vào ngày sinh nhật thứ mười bốn của Long.

Ngày hôm đó, mưa trút xuống không ngừng. Sấm sét vang dội, như thể chính bầu trời đang bị xé toạc.

Long ngồi trong nhà, nhẹ nhàng đung đưa chân, háo hức chờ ông nội mang bánh sinh nhật về. Bên cạnh cậu là Liam, người bạn thân nhất của cậu.

Liam cao lớn và vai rộng so với tuổi. Cậu đến từ Anh và mắc chứng bạch tạng, mái tóc trắng nổi bật, làn da nhợt nhạt càng làm tăng thêm vẻ cuốn hút kỳ lạ. Nét mặt cậu sắc sảo và tinh tế, ánh mắt sâu thẳm và xa xăm mang một uy quyền ngầm, như thể cậu luôn hơn người khác một bậc.

Liam chuyển đến Việt Nam năm bảy tuổi. Đó là lúc cậu gặp Long, và từ đó hai người không thể tách rời.

Nếu Long là người nhạy cảm và dễ xúc động, thì Liam lại quyết đoán và mạnh mẽ, luôn là người tiên phong trong những tình huống khó khăn. Họ hoàn toàn trái ngược nhau nhưng bằng cách nào đó lại trở thành bạn thân. Thân thiết đến mức Long từng tin rằng Liam giống như anh em ruột của mình.

Cho đến khi cánh cửa bật tung.

Một tiếng sấm vang dội làm rung chuyển cả bầu trời.

Ông nội của Long đứng ở ngưỡng cửa, toàn thân đẫm máu đến nỗi không thể phân biệt được bao nhiêu trong số đó là máu của chính ông.

Thế giới của Long như đóng băng.

"Ông ơi!!! Trời ơi ông ơi, ông có sao không?!"

Anh ta lao tới, tay run rẩy cố gắng với tới người kia nhưng lại rụt lại vào giây cuối cùng, sợ rằng mình sẽ làm mọi chuyện tồi tệ hơn.

"Tôi... tôi cần gọi xe cấp cứu..."

Giọng anh ta run lên không kiểm soát. Liam lập tức lên tiếng, bình tĩnh hơn nhiều so với lẽ ra anh ta nên như vậy.

"Tôi đã gọi rồi. Họ sẽ đến sớm thôi. Giúp ông Nam ngồi xuống và lấy hộp cứu thương."

Ông Nam khẽ giơ tay lên, lắc đầu và nở một nụ cười nhẹ.

"Không cần thiết đâu... hai người."

Anh ta đặt tay lên vai Long. Tay anh ta lạnh ngắt, quá lạnh.

"Ta rất tiếc, con trai. Từ giờ trở đi... ta sẽ không thể chăm sóc con nữa."

Long lắc đầu lia lịa.

"Các con là niềm tự hào của mẹ. Cả hai con, Liam nữa. Mẹ yêu cả hai con rất nhiều."

Giọng ông ấy yếu dần.

"Là lỗi của tôi... Tôi từng là một người lính... từng thôi..."

Anh ta dừng lại, thở ra một hơi nông.

"Tôi xấu hổ vì mình thiếu quyết tâm... và cuối cùng lại trở thành gánh nặng cho tương lai của các bạn."

"Ông ơi... ông đang nói gì vậy?" Long khóc. "Ông không hiểu... xin ông đừng bỏ ông lại..."

Ông Nam giơ tay lên, vẫn nắm chặt chiếc hộp đựng bánh sinh nhật của Long.

"Chúc mừng sinh nhật, con trai của bố."

Rồi anh ta quay sang Liam.

"Hãy chăm sóc cậu ấy... hộ tôi nhé."

Máu trào ra từ miệng anh ta.

Ông Nam không gục ngã. Ngay cả khi hơi thở ông ngừng lại và máu nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi cũ sờn, ông vẫn đứng thẳng, tựa vào cánh cửa gỗ như một bức tượng được tạc từ nỗi đau và lòng tự hào. Đôi mắt ông vẫn mở, nhìn chằm chằm vào Long với một lời thề bảo vệ không hề lay chuyển. Đôi bàn tay chai sạn của ông vẫn nắm chặt hộp bánh sinh nhật, không chịu buông ra ngay cả khi sự sống đã rời khỏi huyết quản. Ông chết trong tư thế đứng, giống như một người lính già không chịu khuất phục trước số phận.

Long ôm chầm lấy anh ta, hét lên cho đến khi cổ họng đau rát. Ngày hôm đó, mưa trút xuống dữ dội, nhấn chìm cả thế giới trong cơn mưa xối xả không ngừng nghỉ.

Liam đứng chết lặng. Nắm đấm của anh siết chặt trước khi đấm mạnh vào cánh cửa gỗ, làm nó vỡ ra.

"Chết tiệt..."

Những ngày sau đó, cuộc điều tra không thu được kết quả gì. Cảnh sát tìm thấy một bản di chúc trên thi thể ông Nam, được viết từ rất lâu trước ngày hôm đó.

Kết luận cuối cùng: tự sát.

Tất cả tài sản của ông, bao gồm cả khung tranh, đều được để lại cho Long. 

Còn Long... thì tự nhốt mình lại.

Cậu ấy không gặp ai cả. Cậu ấy không đến trường.

Cơn đau trong lồng ngực anh như hàng ngàn con dao cùn từ từ cứa vào người. Càng nhớ về ông nội, nỗi đau càng thêm dữ dội.

Nhà trường đã cố gắng thuyết phục anh ấy quay lại.

Nhưng Liam chưa bao giờ đến thăm.

Khi Long cuối cùng cũng ép mình quay lại lớp học, Liam đã trở nên xa cách, lạnh lùng, hoàn toàn tránh mặt cậu.

Dù cô đơn, Long vẫn kiên cường chịu đựng. Kỳ thi tuyển sinh đang đến gần. Cậu đã hứa với ông nội rằng mình sẽ trở thành bác sĩ. Cậu không thể thất hứa.

Sau kỳ thi, mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn.

Liam bắt đầu bắt nạt cậu ấy.

Không ai ngăn cản được điều đó.

Trường học trở thành địa ngục trần gian. Nhưng điều đau lòng nhất không phải là sự ngược đãi mà là việc người gây ra điều đó lại chính là người mà Long từng gọi là người thân trong gia đình.

Sau khi mất ông nội, những gì Long nhận được chỉ là những ánh nhìn phán xét, những lời đồn thổi và sự thờ ơ lạnh lùng của các thầy cô như thể cả thế giới đã quay lưng lại với cậu.

Anh ta hoàn toàn suy sụp.

Và rồi, một ý nghĩ chợt nảy ra:

"Nếu thế giới không cần tôi... thì sự tồn tại của tôi có ý nghĩa gì?"

Mùa hè đã đến.

Hiện tại.

Long tắt bản ghi âm giọng nói của ông nội và bước xuống giường. Cử động của cậu chậm chạp, tiếng bước chân vang vọng trong sự im lặng ngột ngạt của ngôi nhà.

Mem ngồi phía sau chiếc máy kéo nơi anh từng ngồi, ăn kem và trò chuyện với ông nội dưới ánh hoàng hôn màu cam.

Căn nhà kho nơi ông nội anh từng khắc kiếm gỗ dành riêng cho anh.

Anh ấy muốn khóc. Nhưng anh ấy đã khóc quá nhiều rồi.

Long thắp một nén hương trước bàn thờ.

"Làm ơn... cho tôi đi cùng bạn"

Anh ấy mỉm cười... một nụ cười thanh thản, như thể đã buông bỏ mọi thứ.

Chiếc ghế bị đổ. 

Thân thể anh ta lơ lửng giữa không trung, quẫy đạp theo bản năng. Phổi anh ta như thiêu đốt. Tầm nhìn anh ta thu hẹp lại.

Khi ý thức dần tan biến, giọng nói của ông nội vẫn văng vẳng trong tâm trí anh:

"Đồ nhóc con chết tiệt."

Bị giật mạnh.

Dây thừng bị đứt.

Anh ta ngã vật xuống sàn. Gỗ vỡ vụn dữ dội dưới người anh ta. Thở hổn hển, Long giật mạnh sợi dây thừng khỏi cổ, thở dốc như thể vừa được kéo lên từ đáy đại dương.

Anh ngước nhìn bức chân dung ông nội mình.

Cậu cảm thấy như thể… ông nội đã cứu sống cậu.

Bàn tay anh chạm vào những tấm ván sàn nứt nẻ. Một ánh sáng yếu ớt len ​​lỏi qua khe hở.

Tim anh đập thình thịch.

Long cố gắng cạy các tấm ván ra, nhưng anh sững người lại.

Bên dưới ngôi nhà… là một tầng hầm bí mật.

Một tầng hầm mà anh ta chưa từng biết đến sự tồn tại của nó.

Nỗi sợ hãi dâng trào trong lòng anh nhưng sự tò mò thôi thúc anh tiến về phía trước.

Cầm đèn pin trên tay, Long bước xuống không gian ẩm ướt, tối đen như mực. Tiếng bước chân vang vọng, mỗi tiếng đều làm tăng thêm cảm giác bất an của anh.

Khi đến cuối đoạn văn, anh ta dừng lại.

Trước mặt ông là một cánh cổng đá đồ sộ, bề mặt được khắc những biểu tượng cổ xưa kỳ lạ phát sáng mờ ảo.

Trước khi kịp suy nghĩ, tay anh ta đã vươn ra.

Ánh sáng bùng nổ.

Không gian rung chuyển.

Cánh cổng mở ra.

Long lùi lại một bước.

Hơi thở của anh trở nên nông và không đều, tim đập mạnh đến nỗi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, tay anh run rẩy cầm chiếc đèn pin, khiến chùm sáng rung lắc không kiểm soát.

Điều này là không thể.

Một cánh cổng đá.

Những biểu tượng cổ xưa phát sáng với ánh sáng kỳ lạ.

Không gian phía sau nó méo mó và biến dạng, giống như một giấc mơ méo mó hòa lẫn vào hiện thực.

Đây không phải là điều mà một người bình thường có thể dễ dàng chấp nhận.

Long quay đầu lại.

Phía sau anh ta, cầu thang biến mất vào bóng tối, há hốc mồm như cái miệng quái thú đang há rộng. Tất cả những gì anh ta cần làm là leo ngược lên, bịt kín sàn nhà và giả vờ như chưa từng nhìn thấy gì.

Ít nhất thì… anh ta cũng có thể tự dối lòng mình.

Nhưng hình ảnh ông nội anh gục ngã trong vũng máu cứ hiện lên trong tâm trí anh.

"Bạn... thực sự là ai?"

Giọng anh run rẩy, nhỏ đến nỗi chính anh cũng gần như không nghe thấy.

Nếu ông nội anh ta thực sự chỉ là một cựu binh thì đây là cái gì?

Hàng loạt câu hỏi dồn dập trong đầu anh, bóp nghẹt lồng ngực đến nỗi anh đau cả hơi thở. Nỗi sợ hãi và sự tức giận hòa quyện vào nhau thành một mớ hỗn độn trong lòng anh.

Suốt cả cuộc đời, ông chỉ có duy nhất một người thân trong gia đình.

Và người đó… đã giấu kín cả một thế giới khỏi anh ta.

Long siết chặt nắm đấm.

"Nếu anh vẫn còn sống... anh sẽ giải thích cho tôi nghe, phải không?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có ánh sáng mờ ảo của cánh cổng, nhấp nháy nhẹ, như thể đang chờ đợi.

Long nuốt nước bọt khó khăn.

Anh ta sợ hãi.

Nhưng lúc đó anh ta đã sợ hãi đến mức muốn chết.

So với cảm giác trống rỗng, trống trải mà cậu cảm nhận được khi đứng trước bàn thờ ông nội… nỗi sợ hãi này cậu có thể chịu đựng được.

Bên cạnh đó

Anh ta đã mất tất cả mọi thứ.

Nếu những gì đang chờ đợi phía trước là địa ngục, thì ít nhất anh ta cũng muốn biết tại sao mình lại bị đẩy vào hoàn cảnh đó.

Long bước tới.

Ánh sáng nuốt chửng anh ta hoàn toàn.

More Chapters