Ficool

Chapter 4 - Hệ thống vạn giới

📘 CHƯƠNG 4: MẢNH TINH HỒN – BÍ ẨN VƯỢT HAI THẾ GIỚI

Con đường ánh sáng xanh mà hệ thống mở ra càng đi càng lạnh, như từng bước đưa Lâm Phong tiến vào miệng một cổ quái vật khổng lồ.

Tiếng lá khô xào xạc, tiếng gió rít qua từng cành cây như tiếng thì thầm của những linh hồn chết oan.

Hệ thống:

"Cảnh báo: Nhiệt độ linh lực giảm mạnh. Có thể xuất hiện sinh vật vượt cấp."

Lâm Phong siết nắm tay:

— "Vượt cấp? Đừng nói là yêu thú cấp Huyền cấp đấy nhé?"

Hệ thống im lặng.

— …Không trả lời nghĩa là có thật hả?!

🌑 Vùng đất chết – linh khí biến dạng

Bước thêm vài trăm mét, Lâm Phong đột ngột dừng lại.

Trước mặt hắn là một khu vực trống kỳ lạ:

Cây cối đều bị bẻ gãy Đất nứt thành từng khe sâu Không khí nặng và đặc như có thứ gì đó đang quan sát

Nhưng ở trung tâm, một ánh sáng tím nhạt đang lơ lửng.

Một mảnh pha lê trong suốt, hình như trái tim thu nhỏ.

Hệ thống lập tức hiện thông báo:

[Phát hiện Mảnh Tinh Hồn – cấp Thánh]

"Lưu ý: Sinh vật Cấm Kỵ có khả năng canh giữ gần đó."

Lâm Phong nhăn mặt:

— Mẹ nó, "Cấm Kỵ" là cấp bao nhiêu?

Hệ thống:

"…Thuộc loại không được phân cấp."

— Nghĩa là mạnh đến mức không thể đánh giá?!

Hệ thống:

"Đúng."

— Ta có thể chạy không?

"Không."

— Thế có thể né không?

"Không."

— Vậy ta có thể sống không?

"…Tùy vận may."

Lâm Phong:

— …Tổ tiên ơi, phù hộ cho con.

⚡ Mảnh Tinh Hồn thức tỉnh

Hắn bước đến gần mảnh tinh hồn.

Vừa chạm vào—

ẦM!!!

Một luồng khí bùng nổ như vũ trụ vỡ tung.

Bụi đất bị thổi bay, cây cối cắm ngược vào đất như mũi tên.

Trong đầu Lâm Phong vang lên giọng nói kỳ lạ:

"Ngươi… là người được chọn?"

"Kẻ mang Thiên Mệnh sai lệch…"

Lâm Phong hoảng:

— Ai?! Ai đang nói?!

"Mảnh hồn chỉ còn 5% ý thức. Không đủ để truyền đạt."

Cùng lúc đó—

BÙM!!!

Mảnh tinh hồn nhập thẳng vào ngực Lâm Phong!

Cơ thể hắn run bần bật, tim đập điên cuồng như muốn nổ tung.

🔺 Sinh vật Cấm Kỵ xuất hiện

Rắc… rắc… rắc…

Âm thanh như xương vỡ vang lên trong bóng tối.

Từ bụi mù, một bàn chân khổng lồ bước ra.

Không phải thú.

Không phải người.

Một sinh vật cao hơn 3 mét, toàn thân đen như tro, không mặt, không mắt— chỉ có một lỗ hổng sâu hoắm trên đầu.

Nó ngửi thấy gì đó và ngay lập tức quay sang phía Lâm Phong.

Hệ thống:

"Sinh vật Cấm Kỵ loại: Hư Vong Giả."

"Khuyến cáo: Sống sót bằng mọi giá."

— BẰNG CÁCH NÀO?!! — Lâm Phong hét.

Hệ thống:

"Bằng cách… kích hoạt mảnh tinh hồn."

Ánh sáng tím trong ngực hắn bùng cháy.

[Mảnh Tinh Hồn: TẠM THỜI GIẢI PHÓNG – 10 giây hiệu lực]

→ Tăng sức mạnh, tốc độ, phản xạ x10 lần

→ Mở ranh giới Không Gian: cho phép thoát hiểm tức thời

Lâm Phong hét lớn:

— KÍCH HOẠT!!!

⚡ 10 GIÂY SINH TỬ

Thế giới xung quanh hắn chậm lại.

Màu sắc biến dạng.

Không khí vỡ vụn như thủy tinh.

Hư Vong Giả lao đến.

Tốc độ của nó vốn kinh dị, nhưng trong mắt Lâm Phong lúc này—

Chậm như đang bò.

Hắn nhảy lên, lộn người, lướt ngang như mũi tên.

Cú đấm toàn lực đánh vào ngực sinh vật.

ẦM!!!!

Cả thân hình khổng lồ của nó bị đập lùi lại 5 mét.

Nhưng… không hề bị thương.

Hệ thống:

"Không thể sát thương. Nhanh rời khỏi đây!"

Lâm Phong nhìn đồng hồ hiệu lực:

7 giây còn lại.

Hắn bật toàn lực chạy.

Đất dưới chân nổ tung.

Cây cối bị thổi bay như rơm rác.

Thoát ra khỏi khu vực rừng, sắp bước vào vòng an toàn—

Nhưng phía trước lại xuất hiện một cánh cổng ánh sáng đen, xoáy tròn dữ dội.

— Cửa không gian?! Hệ thống! Ta có nên vào không?!

"Nếu không vào: chết."

"Nếu vào: 50/50."

— …50% còn hơn 0%! LAO VÀO!!!

Lâm Phong nhảy vào cánh cổng, trước khi Hư Vong Giả đập xuống.

BÙMMM!!!!

Cửa không gian đóng lại đúng lúc.

⭐ Cuối chương – bí ẩn mở ra

Không gian đen kịt.

Lâm Phong rơi xuống nền đất lạnh nhưng mềm như cát.

Trước mặt hắn, một bầu trời hoàn toàn xa lạ—

Hai mặt trăng, một xanh một đỏ.

Những tòa tháp bay lơ lửng như đảo.

Hệ thống thông báo:

[Chúc mừng: Người chơi đã XUYÊN GIỚI]

"Chào mừng đến: THẾ GIỚI THẦN VÕ – Nguyên Vực."

Lâm Phong nằm thở hổn hển:

— Ta… ta thật sự xuyên qua rồi?!

Hệ thống:

"Chúc mừng người chơi. Hành trình mới bắt đầu."

More Chapters