Ficool

Chapter 55 - Chương 28: Bóng Tối Sau Ánh Bình Minh

Không gian căn hầm tối đen như mực, một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy mọi ngóc ngách khiến người ta có cảm giác ngay cả ánh trăng cũng không đủ can đảm để len lỏi vào nơi này. Trong bóng tối dày đặc, chỉ còn nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đều đặn xuống sàn đá lạnh lẽo và khô khốc.

Diluc đứng bất động trên bậc thang đá, đôi mắt đỏ rực như than hồng nhìn xoáy vào tên Fatui đang bị xích chặt trên chiếc ghế gỗ giữa phòng. Anh không nói gì, nhưng sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

Diluc tiến đến chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi đặt một giá nến đơn độc. Bàn tay đeo găng da đen của anh khẽ búng nhẹ, một tia lửa nhỏ từ đầu ngón tay bùng lên, thắp sáng ngọn nến.

Ánh sáng vàng vọt nhảy múa trên khuôn mặt sắc lạnh của Diluc, kéo dài cái bóng khổng lồ của anh lên bức tường đá ẩm mốc, khiến không gian nơi đây lại thêm phần u tối.

Tên Fatui ngước lên, đôi mắt hằn học nhìn người đàn ông trước mặt. Dù cơ thể vẫn đầy vết thương chưa đóng vảy và hơi thở đứt quãng, hắn vẫn cố gào lên qua kẽ răng rướm máu:

“Giết ta đi! Ta sẽ không khai ra bất cứ thứ gì đâu. Ta sẽ không phản bội lại niềm tin của ngài ấy!”

Diluc không đáp lại, nét mặt anh vẫn bình thản đến mức tàn nhẫn. Anh chậm rãi cầm lấy một xấp giấy tờ có ấn ký đỏ rực, ném thẳng vào người hắn. Tên Fatui ngơ ngác, nhìn những tờ giấy vương vãi khắp nơi, một tờ giấy trượt từ đùi hắn rơi xuống, chạm thẳng vào mũi giày rách nát.

Ánh mắt tò mò ấy lướt qua mặt giấy. Trong ánh sáng lờ mờ, những dòng chữ đen kịt hiện lên như những con rắn độc. Một dự cảm chẳng lành trào dâng trong hắn.

“Ngươi định dùng thứ rác rưởi này để mua chuộc ta sao?” Hắn cười khẩy, nhưng giọng nói đã bắt đầu run rẩy.

“Ta không mua chuộc một kẻ sắp chết.”

Diluc cầm lấy ngọn nến, bước đến gần, mỗi bước chân của anh khiến nhiệt độ trong căn hầm đột ngột tăng cao. Sức nóng khô khốc tỏa ra từ Vision Hỏa bên hông anh làm hơi nước trong không khí bốc hơi, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở.

“Ngươi nghĩ mạng sống của những con tốt thí như ngươi đáng giá bao nhiêu trong mắt Dottore?”

Diluc hạ ngọn nến trên tay xuống một khoảng. Lúc này, tên Fatui mới đọc rõ dòng chữ duy nhất trên bản báo cáo mang con dấu hình mặt nạ của Quan Chấp Hành: “Tiến độ thanh trừng những kẻ thất bại trong vụ ám sát tại Mondstadt: Đã hoàn tất 90%.”

Đồng tử tên Fatui co rút lại. Niềm tin kiên định bấy lâu nay sụp đổ tan tành như lâu đài cát trước sóng dữ. Con dấu của Dottore không thể làm giả, và sự lạnh lùng trong bản báo cáo đó chính là phong cách của “Bác Sĩ”.

Bóng đen to lớn của Diluc đổ ập lên người hắn, nuốt chửng chút hy vọng cuối cùng. Anh thản nhiên giẫm lên mảnh giấy ấy, nghiền nát nó dưới đế giày.

“Đây là cơ hội duy nhất của ngươi. Đừng để ta mất kiên nhẫn.” Giọng nói của Diluc trầm ổn, đều đều, nhưng mang theo sức nặng của ngàn cân sắt nóng.

Tên Fatui cúi đầu, cơ thể run lên bần bật. Sự phản bội từ người mình tôn thờ nhất là nhát dao chí mạng cuối cùng cho hắn. Niềm tin xây dựng bấy lâu vỡ nát trong thoáng chốc, hắn đã hiểu rõ... Mạng sống của một kẻ vô danh như hắn, không đáng một xu với Dottore. Miệng hắn mấp máy, thều thào qua làn môi nứt nẻ:

“Nhiệm vụ... ngoài việc ám sát ngươi... Ngài Dottore còn có lệnh phải bắt sống được con ả đi cùng ngươi về...”

Đôi lông mày của Diluc khẽ nhếch lên, sát khí trong mắt anh đột ngột bùng phát khiến ngọn nến trên tay lung lay dữ dội. Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, nhiệt độ trong phòng tăng thêm một bậc khiến tên Fatui phải nhăn mặt vì bỏng rát.

“Bắt sống cô ấy? Chỉ vậy thôi?”

“Hắn muốn... nghiên cứu thứ gì đó trên người cô ta... chỉ vậy thôi!” Hắn quả quyết đáp lại, nhưng ánh mắt lại lảng tránh sự truy đuổi của Diluc.

Diluc im lặng, nhìn chằm chằm khuôn mặt phía trước. Ánh mắt anh như xoáy sâu vào linh hồn của hắn, bóc tách từng lớp nói dối cho đến khi chỉ còn lại sự thật trần trụi. Cái nhìn ấy lâu đến mức tên Fatui đã tưởng người đàn ông ấy thật sự tin mình.

Bỗng nhiên, Diluc xoay người bước đi, thong thả quay lại bàn, nâng ngọn nến lên và thổi tắt. Bóng tối lập tức ập lại, nuốt chửng mọi thứ.

Anh cười khẩy một tiếng lạnh lẽo, giọng nói trầm thấp như một bản án tử hình.

“Xem ra ta đã cho ngươi quá nhiều thời gian rồi nhỉ?”

Dưới tầng hầm sâu thẳm của Tửu trang Dawn, một tiếng thét đau đớn và tuyệt vọng vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch. Nhưng ở phía trên, giữa những hàng nho xanh mướt, Mondstadt vẫn đang chìm trong màn đêm yên bình như mọi khi.

---

“Ba ngày sau — bên trong một căn phòng dành cho khách tại Tửu trang Dawn.”

“Ư... ức...”

Mei nghẹn giọng, lồng ngực cô thắt lại như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cảm giác đau đớn và ngột ngạt khiến cô không kìm được mà rên rỉ đầy khổ sở.

“Moco... Nhẹ tay thôi, tôi... khó chịu quá.” Mei lắp bắp, từng chữ thốt ra đều nặng nề, đứt quãng.

Moco nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Mei thì không khỏi xót xa, khẽ cất tiếng an ủi:

“Tiểu thư gắng chịu đựng một chút. Qua giai đoạn này rồi cô sẽ thấy thoải mái hơn thôi.”

Mei phải bấu chặt hai tay vào thành giường để giữ cho cơ thể không đổ sụp xuống. Mồ hôi rịn ra trên trán, vài lọn tóc bết lại bên thái dương. Cô nghiến răng, trong đầu không ngừng tế sống Diluc một trận. Nếu không vì sự cứng nhắc và cái uy áp kinh người của anh ta lúc đó, thì cô đã chẳng phải rơi vào tình cảnh hành xác đến ngạt thở này.

Hai ngày trước.

Ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ kính màu, hắt những vệt sáng lốm đốm lên tấm thảm dệt hoa văn cổ điển của Tửu trang. Bầu không khí trong căn phòng vốn đang tĩnh lặng bỗng chốc trở nên đặc quánh, bức bối khi người đàn ông đó xuất hiện.

Diluc đứng sừng sững cạnh giường, bóng lưng rộng lớn của anh che khuất một nửa nguồn sáng, đổ một cái bóng dài sẫm màu lên người Mei.

“Sao cơ? Vali của tôi mất sạch rồi á?!” Mei thảng thốt kêu lên, đôi mắt mở to ngỡ ngàng, lồng ngực phập phồng vì kích động.

Trái ngược với sự hoảng loạn của cô, khuôn mặt Diluc tĩnh lặng như mặt hồ ngày đông, không một gợn sóng. Anh thản nhiên nhìn xuống cô, chất giọng trầm thấp đều đều cất lên:

“Đúng vậy, tôi đã cho người tìm quanh rừng Eirk... Nhưng đồ đạc của cô dường như bốc hơi hoàn toàn."

Diluc hơi khựng lại, ánh mắt đỏ thẫm híp lại một đường nguy hiểm.

“Chỉ còn lại thứ này...”

Từ túi áo khoác đen tuyền, Diluc chậm rãi rút ra một vật thể nhỏ. Hai ngón tay bọc găng da của anh miết nhẹ lên bề mặt trơn tuột của nó. Đó là một tấm thẻ hình chữ nhật, nằm gọn trong lớp vỏ bằng một thứ vật liệu trong suốt mà anh chưa từng thấy ở Mondstadt, nối với một sợi dây đeo màu xanh dương.

Nhưng thứ khiến Diluc bận tâm nhất là hình ảnh trên đó. Một tấm ảnh Mei trong chiếc áo sơ mi trắng và những dòng ký tự dày đặc, kỳ lạ được khắc ngay bên cạnh. Một thứ ngôn ngữ mà Diluc chẳng thể đọc được gì.

“Đó là thẻ nhân viên của mình mà!” Mei trợn tròn mắt, đồng tử co rụt lại. Nhịp tim cô đánh trống liên hồi trong lồng ngực.

“Có thể giải thích giúp tôi đây là gì không?” Giọng Diluc trầm xuống, dường như không hề có ý hỏi thông thường.

Mei cứng đờ người. Não bộ cô xoay chuyển như chong chóng, điên cuồng tìm kiếm một lời nói dối hoàn hảo. Nhưng dưới ánh nhìn soi mói kia,mọi luồng suy nghĩ đều trở nên rối rắm, kẹt cứng.

“Đây là... là...” Cô lắp bắp, bờ môi khô khốc.

Và rồi, trong cơn túng quẫn, một câu trả lời tệ hại nhất bật ra:

“Là của tôi!”

Một sự im lặng chết chóc lập tức bao trùm lấy căn phòng. Ngay cả tiếng gió rít ngoài cửa sổ dường như cũng ngừng lại.

Diluc nhướng mày, một biểu cảm ngạc nhiên hiếm hoi, như thể anh không ngờ cô lại dám dùng một câu trả lời trống rỗng, thách thức trí tuệ của anh đến vậy. Anh cúi xuống nhìn khuôn mặt tươi cười trong thẻ, rồi chậm rãi dời tầm mắt lên khuôn mặt đang tái nhợt của Mei.

“Tôi biết nó là của cô.” Diluc tiến lên nửa bước, mũi giày da gõ nhẹ xuống sàn gỗ.

“Nhưng cô không định giải thích về sự tồn tại của nó à?”

“Có... có gì kỳ lạ đâu chứ? Haha...” Mei gãi đầu, cố nặn ra một nụ cười tự nhiên nhất có thể, ánh mắt lảng tránh đi nơi khác.

Khuôn mặt người đàn ông vẫn lạnh tanh, không hề có ý cười. Anh tiến sát lại mép giường. Khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp đột ngột khiến Mei bất giác run nhẹ. Từ người anh tỏa ra một mùi hương pha trộn giữa sương sớm và hơi nóng rực lửa tỏa ra từ Vision Hỏa.

Ánh mắt màu đỏ thẫm ấy ghim chặt lấy cô, bóc trần mọi lớp ngụy trang mỏng manh.

“Có rất nhiều điều kỳ lạ là đằng khác.” Giọng anh thì thầm, nhưng đủ để dội thẳng vào màng nhĩ cô.

“Từ cách cô am hiểu về công nghệ cổ xưa dưới lòng đất, những bí mật đã bị chôn vùi từ lâu, cho đến mối liên hệ bất thường với vị tiên nhân ở Liyue đó...”

Cơ hàm Diluc khẽ động, một tia nguy hiểm xẹt qua đáy mắt:

“Rốt cuộc cô đang che giấu thứ gì, Mei?”

Áp lực ngạt thở khiến sống lưng Mei đổ một tầng mồ hôi lạnh. Diluc hiện giờ giống như một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào, chỉ cần cô nói sai một câu, mọi thứ sẽ bị thiêu rụi.

Mei hít một hơi sâu, rụt người nhích về phía góc giường để tìm lại chút dưỡng khí.

“Anh nghĩ nhiều rồi đó, Lão gia.” Mei cố giữ giọng điệu bình ổn, dè dặt đáp.

“Tôi chỉ tình cờ đọc được chút sách cũ nên biết qua thôi.”

Diluc không hề có ý định để tâm đến lời nói dối vụng về ấy. Ánh mắt giá lạnh chĩa thẳng vào Mei, tựa như đang phán xét một tù nhân trên bục xử án. Anh không đọc được chữ trên chiếc thẻ, nhưng có thể đọc rõ sự lảng tránh và đôi mắt run rẩy của cô, nó đã nói lên tất cả.

Bầu không khí trong căn phòng căng như dây đàn, tưởng chừng chỉ cần một cử động nhỏ cũng sẽ đứt phựt. Nhưng rồi, khi thấy Mei khẽ rùng mình, bờ vai gầy guộc thu lại phòng thủ, ánh mắt Diluc khẽ lay động. Một tia phức tạp lướt qua đáy mắt. Anh đang dồn ép một cô gái vừa mang thương tích vì đỡ đạn cho mình đến đường cùng.

Diluc khép hờ mắt, thở hắt ra một hơi dài. Ngọn lửa áp bức vô hình quanh người anh lập tức được thu lại, trả lại không gian yên tĩnh cho căn phòng.

Mei lúc này chớp lấy cơ hội ngàn vàng, vội vã chuyển chủ đề trước khi Diluc đổi ý:

“Dù sao thì... vali của tôi cũng mất rồi. Bây giờ tôi phải mặc gì đây?”

Anh im lặng nhìn cô thêm vài giây, đủ lâu để Mei cảm thấy chột dạ. Cuối cùng, bàn tay rắn rỏi chậm rãi đặt tấm thẻ nhựa lên chiếc tủ gỗ đầu giường.

“Chuyện đó cô không cần bận tâm, Adelinde sẽ lo liệu ổn thỏa.”

Anh xoay người, vạt áo khoác đen vẽ nên một vòng cung dứt khoát trong không khí. Khi bàn tay chạm vào tay nắm cửa, bước chân anh dừng lại. Diluc không quay đầu, nhưng chất giọng trầm ấm lại mang theo một lời cảnh cáo sắc lẹm, vang vọng khắp phòng:

“Ở Mondstadt, mọi thứ đều có nguồn gốc của nó. Tôi hy vọng... cô cũng vậy.”

Cạch.

Tiếng chốt cửa khô khốc vang lên. Căn phòng chỉ còn lại một mình Mei, thẫn thờ gục xuống gối, toàn thân mềm nhũn như vừa trải qua một trận chiến sinh tử.

More Chapters