Ficool

Chapter 49 - Chương 25: Khoảnh Khắc Ở Giữa

“Mei!”

Tiếng gọi thảng thốt vô thức bật ra khỏi lồng ngực Diluc. Đôi đồng tử đỏ rực co rút lại cực độ, một cảm giác ớn lạnh bủa vây lấy toàn thân khiến cơ thể anh cứng đờ trong tích tắc, trước khi lao vụt về phía thiếu nữ đang nằm vật vã trên mặt đất.

Anh đỡ lấy thân thể đã lả đi của cô, cảm nhận rõ thứ chất lỏng ấm nóng, đặc quánh đang thấm ướt qua lớp găng tay da. Mei nằm đó bất động, hơi thở đứt quãng yếu ớt, máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra nhuộm đỏ một mảng vai áo.

Chưa kịp định thần, bầu trời đêm của khu rừng bỗng bị xé toạc bởi một cơn mưa đạn nguyên tố Hỏa từ sau tán cây lớn. Chúng lao đến như những thiên thạch nhỏ, mang theo sóng nhiệt thiêu rụi mọi thứ trên đường đi, gào thét nhắm thẳng vào vị trí của Diluc.

Bằng phản xạ của một chiến binh, Diluc bế thốc Mei lên, nhanh nhẹn luồn lách qua những thân cây cổ thụ. Anh nghiêng đầu, né đi một viên đạn sượt qua sát sạt gò má. Hơi nóng phả vào mặt rát buốt, viên đạn chỉ kịp để lại một vệt cháy xém trên tà áo khoác đen của anh trước khi găm vào đất.

“Chậc!” Tên Xạ thủ Fatui cau mày, tặc lưỡi đầy khó chịu. Hắn lập tức ngưng bắn, xách súng di chuyển nhanh sang một thân cây to lớn khác để thay đổi vị trí ngắm bắn.

Diluc ôm chặt Mei trong vòng tay vững chãi, liên tục di chuyển để tránh đi tầm ngắm của những kẻ còn lại. Anh nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh quét nhanh qua địa hình. Mang theo người bị thương khiến anh không thể phản công. Bỗng nhiên, một hang động khuất sau những tán cây rậm rạp phía tây lọt vào tầm mắt. Diluc nheo mắt, một kế hoạch táo bạo lóe lên trong đầu.

Vision bên hông chàng trai bùng nổ luồng sáng đỏ rực. Một tay anh ghì chặt vai Mei, giữ cô an toàn bên mình. Tay kia triệu hồi một ngọn lửa dữ dội, phóng thẳng vào những tảng băng khổng lồ do ả Pháp sư Cicin Băng để lại trước đó.

“Xèo!!!”

Sức nóng khủng khiếp của ngọn lửa va chạm với khối băng lạnh giá tạo nên một phản ứng bốc hơi dữ dội. Chỉ trong nháy mắt, một màn hơi nước trắng xóa dày đặc bùng lên, nuốt chửng tầm nhìn của mọi thứ xung quanh.

“Bắn đi! Hắn ở bên đó!”

Tiếng một tên Fatui gào lên, nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng rít gầm của một con Phượng Hoàng lửa giả đang lao vút về phía bìa rừng xa tắp. Lũ Fatui điên cuồng đuổi theo cái bóng rực rỡ đó, hoàn toàn không hay biết rằng, giữa màn sương mù mịt, người đàn ông tóc đỏ đã ôm lấy cô gái, lặng lẽ biến mất vào hang đá tối tăm gần đó.

---

Tỏng... tỏng... tỏng...

Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vang vọng trong không gian ẩm thấp của hang động tối tăm. Mùi rêu phong ẩm mốc xộc lên từ những phiến đá lạnh lẽo bao quanh.

Diluc nhẹ nhàng đặt Mei tựa lưng vào vách đá. Gương mặt anh lúc này đã trút bỏ hoàn toàn vẻ lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ. Anh quỳ một chân xuống bên cạnh, đôi mắt đỏ rực dán chặt vào vết thương của cô.

Máu đã thấm đẫm nửa bên vai áo, sẫm lại thành một màu đen đáng ngại trong bóng tối. Không chần chừ dù chỉ một giây, bàn tay anh kéo mạnh, xé toạc lớp vải quanh vai cô, để lộ ra vết thương đang rỉ máu không ngừng. Một cái liếc nhanh, gọn và chính xác.

Ở vai. Không phải ngực. Không xuyên tim. Thế là đủ.

Diluc lập tức xé một mảnh vải từ chiếc áo khoác đen của mình, cuộn lại rồi ấn mạnh lên miệng vết thương. Lực tay anh không hề nhẹ.

Cơn đau buốt nhói như xé thịt kéo Mei ra khỏi màn sương vô thức. Cô bật thở gấp, một tiếng rên nghẹn bật ra khỏi cổ họng. Mí mắt run rẩy hé mở, tầm nhìn nhòe nhoẹt, mọi thứ trước mắt chao đảo như bị kéo lệch khỏi quỹ đạo. Cô chỉ kịp cảm nhận được một áp lực nặng nề đang đè chặt lên vai, rồi cơn choáng váng lại ập đến.

“Đau quá...” Mei không còn sức, giọng nói chỉ còn là tiếng thầm thì lí nhí.

Khuôn mặt cô ướt đẫm mồ hôi lạnh, mí mắt trĩu nặng như đeo đá, chỉ muốn buông xuôi để trốn chạy khỏi cơn đau thấu tận xương tủy này.

Diluc khựng lại một nhịp khi nghe thấy tiếng kêu yếu ớt ấy. Ánh mắt anh thoáng dao động, nhưng lý trí nhanh chóng chiếm lại quyền kiểm soát. Anh không nới lỏng tay dù chỉ một khắc. Giữ nguyên áp lực cầm máu, tay còn lại nhanh chóng xé thêm một dải vải dài từ vạt áo khoác, quấn chặt quanh vai và ngực trên của cô để cố định vết thương.

Vòng vải siết vừa đủ chặt để cầm máu, nhưng không đến mức làm cánh tay cô tím tái. Hơi thở Mei vẫn còn, tuy nông và gấp gáp, nhưng vẫn đều đặn.

Diluc cởi hẳn chiếc áo khoác ngoài, phủ nhẹ lên người cô để giữ ấm, rồi cúi thấp người xuống, thì thầm vào tai cô:

“Đừng ngủ sâu, cố gắng giữ tỉnh táo.” Anh chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm thấp và đầy chắc chắn.

Vài phút trôi qua, máu đã ngừng tuôn xối xả, nhưng sự căng thẳng trong không khí vẫn chưa hề dập tắt. Một cơn ớn lạnh bất chợt chạy dọc sống lưng Diluc. Bản năng của một chiến binh lão luyện gào thét nhắc nhở anh rằng: Kẻ địch đã tìm đến.

Diluc nhìn Mei thêm vài giây như muốn xác nhận lại tình hình, rồi quả quyết quay lưng, lẩn khuất vào màn đêm bên ngoài cửa hang. Chỉ còn chiếc Vision bên hông phát ra ánh sáng đỏ yếu ớt, rồi tức khắc vụt tắt, hòa lẫn hoàn toàn vào bóng tối tĩnh mịch.

Bên ngoài, tiếng giày đinh của lính Fatui nghiến lên lá khô vang lên dồn dập. Mùi sát khí đã ở rất gần. Tên Fatui Tinh Nhuệ nấp trong góc khuất khi nãy, không hề bị lừa bởi con chim lửa nghi binh. Hắn đứng trên vách đá cao, ánh mắt lạnh lùng quan sát vết máu rơi vãi dưới đất và ra lệnh cho toán lính lục soát kỹ khu vực quanh đây.

Khi một tên lính Tiên phong đang loay hoay kiểm tra một gốc cây cổ thụ, Diluc đã phát hiện ra hắn. Trong bóng tối, đôi mắt anh lóe lên, sắc lạnh và tàn nhẫn như loài thú săn mồi.

Không một tiếng động, bóng đen lao xuống từ tán cây phía trên. Một đường dao gọn ghẽ, dứt khoát cắt ngang yết hầu kẻ địch.

“Phập.”

Máu từ cổ tên lính phun ra xối xả, bắn thẳng lên thân cây bên cạnh. Hắn chỉ kịp ú ớ vài tiếng vô nghĩa, hai tay ôm lấy cái cổ đang trào máu, rồi ngã gục xuống mặt đất lạnh lẽo mà không thể phát ra bất cứ tín hiệu cảnh báo nào.

Diluc lướt qua xác kẻ địch trong tích tắc rồi nhanh chóng ẩn mình sau một thân cây cổ thụ khác. Bàn tay anh siết chặt cán dao găm, thứ vũ khí dự phòng nhỏ bé nhưng sắc lẹm đã được bí mật giấu trong người, đôi mắt vẫn không ngừng quét qua chiến trường để đánh giá tình hình.

Ánh sáng tím rực lên từ bộ giáp cơ khí của đám lính Fatui Tiên Phong đã áp sát cửa hang. Ngay khi chúng toan bước vào kiểm tra, một tiếng xé gió vang lên từ phía trên.

“Vút!”

Nhanh như một tia chớp đỏ, Diluc lao ra từ chỗ ẩn nấp, xuất hiện ngay trên đầu bọn chúng. Anh quạt mạnh tay, Vision bùng cháy dữ dội. Ngọn lửa không chỉ là một đốm sáng nhỏ mà hóa thành dòng thác nhiệt lượng, gào thét xoắn lại như một cơn lốc lửa, phóng thẳng xuống đầu đám lính.

Tên Tiên Phong cầm búa kịp thời đưa vũ khí lên đỡ, kích hoạt tấm khiên nguyên tố Lôi dày đặc bao quanh người. Những tên lính còn lại vội vã nép chặt sau lưng hắn để tránh đi ngọn lửa thiêu đốt.

“ẦM!!!”

Nguyên tố Hỏa va chạm với khiên Lôi tạo ra phản ứng Quá Tải cực mạnh. Một vụ nổ chấn động hất tung đất đá, vô số tia điện tím bắn ra tán loạn, hòa cùng ngọn lửa đỏ tạo nên những tiếng nổ lép bép chói tai.

Dù lớp khiên Lôi rất cứng, nhưng ngọn lửa từ Vision của Diluc lại quá dữ dội. Nhiệt độ khủng khiếp bắt đầu xuyên qua lớp phòng ngự, nung đỏ vũ khí của tên cầm búa. Hắn gầm lên đau đớn, đôi tay cầm cán búa bắt đầu bỏng rát như thể da thịt đang bị nướng trên lò nung.

Chợt, cảm nhận được sát khí lạnh gáy từ phía sau, Diluc buộc phải ngắt đứt dòng nguyên tố, lách người né tránh trong gang tấc. Tên lính cầm búa nhờ đó mà thoát chết.

Diluc đáp đất, ánh mắt sắc lẹm lướt qua kẻ vừa đánh lén. Đó là bầy dơi do Cicin Lôi tạo ra, những sinh vật nhỏ bé nhưng đầy sự nguy hiểm, đang nhe nanh múa vuốt bay quanh chủ nhân của chúng.

“Con nhóc kia đâu nhỉ? Đừng nói là ‘Lão gia’ đây đã vứt bỏ nó để rảnh tay chạy trốn rồi nhé?”

Ả Pháp sư Cicin Lôi ả lướt bước ra, giọng điệu cợt nhả đầy khiêu khích, tiếng cười khúc khích vang lên ma mị giữa màn đêm.

“Hừ! Xuống địa ngục rồi ngươi sẽ biết câu trả lời.”

Diluc đáp trả lạnh băng, không chút dao động. Ánh mắt căm phẫn của anh quét qua từng tên Fatui. Rất nhanh, anh lao vào giao tranh.

“Keng! Choang!”

Tiếng vũ khí va chạm vang lên chát chúa, tia lửa bắn ra tung tóe. Dù chỉ cầm một con dao găm ngắn ngủi, Diluc vẫn thể hiện đẳng cấp chiến đấu vượt trội. Anh không đỡ đòn trực diện mà lướt đi như một bóng ma, luồn lách qua những cú đập búa ngàn cân, dùng lửa bọc quanh lưỡi dao để tấn công vào khe hở của bộ giáp.

Trên vách đá cao, tên Xạ thủ Tinh nhuệ vẫn điềm tĩnh quan sát. Khẩu súng trường trên tay hắn vẫn lăm lăm nhưng chưa nhả đạn. Hắn quan sát từng bước di chuyển của Diluc, không bỏ sót một chi tiết nào.

“Với tính cách của hắn ta, chắc chắn con ranh kia vẫn còn ở gần đây. Hắn đang cố kéo chúng ta ra xa... Vậy thì chỉ còn một khả năng.”

Đôi mắt đen tuyền vô cảm liếc về phía hang động tối tăm bị bỏ lại phía sau. Một nụ cười tàn nhẫn khẽ nhếch trên môi, hắn chậm rãi rút từ túi ra một quả cầu cơ khí nhỏ, một thiết bị truyền tin nội bộ và lạnh lùng ra lệnh:

“Tiến hành ‘Chiến thuật H’. Tập trung toàn bộ hỏa lực, bắn nát hang động trước mắt.”

Mệnh lệnh lạnh lẽo vang lên trong tai nghe của toàn bộ lính Fatui. Ngay lập tức, thế trận thay đổi.

Đám Tiên Phong đang vây quanh Diluc bỗng nhiên thay đổi chiến thuật. Chúng không tấn công để giết nữa, mà lao vào như những bức tường thịt, tấn công dồn dập, ép Diluc phải lùi xa khỏi cửa hang.

“Sói đầu đàn chỉ thực sự dễ giết khi nó mải mê bảo vệ con cừu non... Con ranh đó chính là ‘sợi xích’ tốt nhất để ghì chân hắn. Ngươi sẽ làm gì đây, Diluc Ragnvindr?” Tên chỉ huy thì thầm đầy thích thú, ngón tay từ từ siết vào cò súng.

Diluc cau mày. Anh nhận ra sự thay đổi bất thường trong đội hình địch. Chúng đang tách anh ra khỏi hang động. Một linh cảm chẳng lành xẹt qua tâm trí người chiến binh dày dạn kinh nghiệm. Anh quay phắt lại, nhìn về phía những họng súng đỏ rực đang đồng loạt giương lên, nhắm thẳng vào nơi Mei đang ẩn nấp.

“Không được!!!”

Diluc gầm lên, phóng người lao về phía chúng bất chấp nguy hiểm. Anh siết chặt con dao đến bật máu, muốn cắt đứt đợt tấn công ấy. Nhưng đám lính Fatui chặn trước mặt anh như những cỗ máy vô tri được lập trình sẵn. Từng kẻ, từng kẻ một lao vào cảm tử, dùng thân xác bọc giáp ép anh vào góc chết, chặn đứng mọi nỗ lực quay về cứu viện.

"Đoàng!"

Tiếng nổ khô khốc vang lên. Những vệt đạn nguyên tố đỏ rực rời khỏi nòng pháo, xé toạc màn đêm.

Thế giới trong mắt Diluc dường như bị bóp nghẹt lại. Thời gian trôi chậm đi một cách tàn nhẫn.

Âm thanh gào thét của đám Fatui, tiếng kim loại va chạm, tiếng lửa cháy... tất cả đột ngột tắt lịm. Trong thính giác của anh lúc này chỉ còn lại tiếng rít xé gió của tử thần đang lao về phía hang động.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, đồng tử đỏ rực của Diluc co rút lại đến cực hạn.

Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, đối lập hoàn toàn với sức nóng của Vision đang thiêu đốt trên tay anh. Hình ảnh Mei nằm bất động trong hang bỗng chồng chéo lên ký ức năm đó, cái ngày mà cha anh, Crepus, đã ngã xuống trong trước mắt Diluc, mà anh không thể làm gì được.

“Không... Không thể...”

Suy nghĩ ấy lướt qua tâm trí anh nhanh như một tia chớp, mang theo sự hoảng loạn hiếm hoi mà “Anh Hùng Bóng Đêm” chưa từng để lộ. Cảm giác bất lực, thứ cảm giác mà anh căm thù nhất, thứ cảm giác đã khiến anh vứt bỏ đi tước hiệu Kỵ Sỹ đang quay trở lại, nhấn chìm anh như một cơn thủy triều đen tối.

Diluc muốn hét lên, nhưng cổ họng anh nghẹn cứng. Anh muốn lao đến, nhưng bức tường thịt và thép của đám Tiên Phong Fatui đang ghì chặt lấy anh như gông cùm.

Cánh tay cầm dao của Diluc run lên bần bật, không phải vì sợ, mà vì anh đang siết cán dao đến mức gân xanh nổi lên, tựa như muốn bóp nát thanh thép trong tay. Máu nóng dồn lên não, nhưng trái tim lại rơi xuống vực thẳm.

Anh nhìn thấy quỹ đạo của đạn pháo. Anh tính toán được điểm rơi. Và tàn nhẫn thay, anh cũng tính toán được rằng... mình không kịp.

Sự tự tin, niềm kiêu hãnh của một kẻ mạnh, tất cả vỡ vụn trước thực tế tàn khốc: Anh đã sơ suất. Và cái giá phải trả cho sơ suất này là mạng sống của cô gái đã liều mình cứu anh.

“Đừng!”

Tiếng thét xé lòng cuối cùng cũng thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo sự tuyệt vọng tột cùng. Đó không chỉ là tiếng hét, đó là lời cầu xin muộn màng gửi đến số phận. Ánh mắt anh mở lớn, phản chiếu ngọn lửa hủy diệt đang ập xuống cửa hang, in hằn một nỗi đau mà có lẽ cả đời này anh sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình.

Mei ngồi trong một góc khuất hang động, đưa mắt nhìn về phía vô số viên đạn pháo đang bay đến. Cô cố nhích người, bàn tay run rẩy khẽ đưa lên, nhưng lại vô lực rũ xuống, không thể làm được gì. Nước mắt trực trào rơi, Mei khẽ nhắm mắt lại, chấp nhận sự an bài của số phận. Từng kí ức về những người thân yêu hiện lên trong đầu cô từng chút một, chậm rãi như một thước phim ấm áp.

“Chết tiệt! Mình còn chưa trở về được nhà mà...” Mei nghiến răng, tuyệt vọng gào thét trong đầu.

Những quả đạn pháo rực lửa lao đi, mang theo sức hủy diệt chết chóc chỉ còn cách cửa hang trong gang tấc. Trong khoảnh khắc ấy, không gian dường như bị bóp méo bởi một áp lực vô hình. Không có tiếng bước chân, không có dấu hiệu nào báo trước.

“Xoẹt!”

Một âm thanh lạnh lẽo, sắc hơn cả dao cạo vang lên từ hư không. Ngay lập tức, một vệt sáng màu xanh ngọc bích xé toạc màn đêm, nhanh đến mức để lại tàn ảnh phía sau.

Giây tiếp theo, vô số viên đạn pháo bay đến bị xẻ làm đôi, rồi làm bốn, sau đó tan biến thành hàng ngàn mảnh vụn bụi phấn, Nhưng thuốc nổ bên trong không hề im lặng. Ngay khi lõi nguyên tố hỏa bị chạm vào, chúng đồng loạt bùng phát. Thay vì một vụ nổ hỗn loạn, luồng gió từ cú chém của Xiao đã tạo ra một vùng áp suất cực lớn, cưỡng ép những tia lửa đỏ rực phải cuộn xoáy theo quỹ đạo của ngọn thương.

“Oành!”

Những tiếng nổ chấn động vang lên giữa tầng không, nhưng thay vì lan tỏa tự do, chúng bị xé nát thành hàng triệu mảnh tàn lửa li ti bởi những lưỡi phong đao vô hình. Một quầng lửa khổng lồ bùng lên rực rỡ như một đóa hoa bỉ ngạn đỏ thẫm nở rộ giữa đêm đen, nhưng toàn bộ sức nóng và xung kích của nó bị luồng gió xanh ngọc của Xiao đẩy ngược hoàn toàn về phía sau.

Dưới mặt đất, Diluc chỉ thấy một quầng sáng chói lòa nhuộm đỏ cả khu rừng, nhưng tuyệt nhiên không có một mồi lửa nào chạm được tới cửa hang.

Giữa màn pháo hoa rực rỡ và những mảnh vụn kim loại đỏ thẫm đang rơi lả tả như mưa, có một bóng hình thanh mảnh chậm rãi hạ xuống từ trên không. Ánh sáng của vụ nổ phía sau lưng thiếu niên hắt lên, soi rõ tà áo tung bay và gương mặt lạnh lùng không một chút gợn sóng của anh.

Vị tiên nhân xoay người về phía hang động, quan sát tình hình của thiếu nữ bên trong, mặc cho những tàn lửa của vụ nổ vẫn còn đang nhảy múa trên mũi thương xanh biếc.

Trận mưa lửa sau lưng anh vẫn tiếp tục rơi, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa tàn khốc, làm nổi bật lên vẻ tiên khí bất phàm cũng như sự cô độc của vị Dạ Xoa ấy, rồi chúng cứ thế tàn lụi đi trong những cơn gió lạnh của khu rừng Eirk.

Dưới ánh trăng bạc le lói xuyên qua kẽ lá, đôi mắt ấy rực rỡ sắc vàng của hổ phách, nhưng lại giá lạnh, tựa hồ giống hai khối ngọc tinh khiết được mài giũa qua hàng thiên niên kỷ. Qua tác động của ánh sáng, nó lại càng thêm sắc sảo và uy nghiêm giống như một bức tường thành vững chãi, không thể cản phá.

Xiao khẽ quay đầu, liếc nhìn về phía các Fatui, một ánh nhìn lạnh lẽo đến đáng sợ, khiến cho tất thảy có mặt tại đó đều rùng mình, cảm nhận được một sức ép vô hình đè nặng lên vai. Nó như một lời khẳng định đanh thép rằng, sẽ không còn bất kì kẻ nào có thể tiếp cận hang động nữa.

More Chapters